Điểm Chính

  • Thị thực DTV cho nomad kỹ thuật số: Thái Lan cung cấp thị thực DTV (Digital Nomad Visa) có thời hạn năm năm, đây là lý do chính khiến tác giả chuyển từ Camargue, Pháp, đến Bangkok.
  • Nhân khẩu học Bangkok: Dân số thực tế của Bangkok vượt 11 triệu người trong phạm vi ranh giới thành phố, mở rộng lên hơn 14 triệu người trong khu vực đô thị, so với chỉ 5,5 triệu cư dân đăng ký chính thức.
  • Hệ sinh thái công nghệ doanh nghiệp: Bangkok là nơi đặt các cơ sở hạ tầng tiên tiến như True Digital Park (sandbox cho IoT, mạng 5G và tự động hóa) và Fortune Town IT Mall, khẳng định vị thế là căn cứ hoạt động quan trọng cho các chuyên gia Trí tuệ Nhân tạo và tác nhân tự động.

Từ nomad kỹ thuật số đến Bangkok: phát triển AI, ẩm thực đường phố và những tương phản cực đoan



Dân du mục số tại Bangkok: Cuộc sống và Visa DTV - Foto 1

Tôi là một nomad kỹ thuật số gốc Nam Mỹ, chuyên phát triển các tác nhân tự động trong lĩnh vực Trí tuệ Nhân tạo. Đã nhiều năm nay tôi sống không có một nơi cư trú cố định thực sự: vài tháng hoặc tối đa một năm ở một nơi, rồi lại lên đường khám phá những chân trời mới. Lần này, tôi quyết định làm một điều táo bạo. Một tháng nữa, tôi sẽ rời Camargue, Pháp, để chuyển đến Thái Lan. Lý do? Tôi chưa bao giờ đặt chân đến đó và, quan trọng hơn, đất nước này cung cấp khả năng xin thị thực DTV, một loại thị thực dành cho nomad kỹ thuật số có thời hạn năm năm. Vài giờ sau khi đưa ra quyết định, tôi đã hủy hợp đồng thuê nhà ở Camargue và mua vé: Paris-Doha, Doha-Bangkok với Qatar Airways. Những tuần cuối ở Pháp, tôi dành thời gian đi lại nhiều hơn trong các quán địa phương, thưởng thức với sự chú tâm hơn cái bầu không khí mà chẳng bao lâu nữa tôi sẽ để lại phía sau. Rồi, khoảnh khắc khởi hành đã đến. Tôi lên TGV từ Avignon hướng về sân bay Paris.



Dân du mục số tại Bangkok: Cuộc sống và Visa DTV - Foto 2

Sân bay Charles de Gaulle Paris: kiến trúc Brutalist và Art Déco



Dân du mục số tại Bangkok: Cuộc sống và Visa DTV - Foto 3

Nhà ga Paris của Charles de Gaulle đón tôi với thiết kế retro-futuristic, một biểu tượng của chủ nghĩa Brutalism thập niên 60 và 70 được thống trị bởi bê tông trần và những hình học sắc nét. Khối trung tâm, được người Paris trìu mến đặt biệt danh là "le camembert", là một khối trụ khổng lồ mười tầng được bao quanh bởi bảy tòa nhà vệ tinh dành cho việc lên máy bay. Ý tưởng kiến trúc ban đầu của Paul Andreu là tạo ra một công trình hình con bạch tuộc, tách biệt về mặt vật lý các hoạt động mặt đất khỏi khu vực đỗ máy bay nhằm tối ưu hóa luồng logistics. Trái tim thị giác thực sự của tòa nhà là sảnh trung tâm rỗng, mở ra bầu trời, nơi các tầng được kết nối bằng một mạng lưới thang cuốn treo lơ lửng bên trong các ống plexiglass trong suốt. Những đường hầm này giao nhau một cách ấn tượng trong khoảng không, mang lại sự cách âm và cách nhiệt nhưng, trên hết, một thẩm mỹ khoa học viễn tưởng sâu sắc, đến mức đã được sử dụng trong nhiều bộ phim. Trước khi lên máy bay, tôi đi qua sảnh quốc tế mới và rộng lớn, được tạo ra từ sự hợp nhất của ba tòa nhà vệ tinh. Các nhà thiết kế Maxime LiautardHugo Toro đã biến đổi nó, rời xa bê tông Brutalist để đón nhận một thẩm mỹ phong cách Art Déco, với ánh sáng ấm áp, hình học cong, các chi tiết đồng thau và đá cẩm thạch tối màu, tất cả ngập tràn ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa kính rộng lớn cuối cùng mở ra tầm nhìn ra đường băng.



Dân du mục số tại Bangkok: Cuộc sống và Visa DTV - Foto 4

Đến Bangkok: sân bay Suvarnabhumi và Công viên Lumpini



Dân du mục số tại Bangkok: Cuộc sống và Visa DTV - Foto 5

Hai chuyến bay diễn ra đúng giờ, được hỗ trợ bởi một điểm dừng thoải mái ba tiếng tại Doha. Hạ cánh xuống Bangkok ngay lập tức làm rõ quy mô khổng lồ của thành phố. Khu vực nhập cảnh tại Suvarnabhumi là một không gian rộng lớn với trần nhà cao vút, được quản lý với hiệu quả phẫu thuật không bao giờ khiến bạn cảm thấy bị giam cầm, dù đám đông đông như biển người. Sau khi lấy hành lý, tôi bắt taxi đến khách sạn ở khu vực Công viên Lumpini. Ngay trong suốt hành trình, tôi hiểu mình đã bước vào một hệ sinh thái điên rồ, hùng vĩ và hỗn loạn, nơi những tương phản cực đoan cùng tồn tại và nơi người ta có thể tận hưởng chất lượng cuộc sống xuất sắc với một phần nhỏ chi phí phương Tây, sống trong những căn hộ siêu hiện đại với hồ bơi tràn bờ, không gian co-working và bảo vệ 24 giờ.



Dân du mục số tại Bangkok: Cuộc sống và Visa DTV - Foto 6

Nhân khẩu học Bangkok: 14 triệu dân trong khu vực đô thị



Dân du mục số tại Bangkok: Cuộc sống và Visa DTV - Foto 7

Bangkok là một đô thị có nhân khẩu học phức tạp và nhiều tầng lớp. Nếu các hồ sơ chính thức ghi nhận khoảng 5,5 triệu cư dân, thì dân số thực tế sinh sống và làm việc trong phạm vi ranh giới thành phố vượt 11 triệu người, mở rộng lên hơn 14 triệu nếu tính cả toàn bộ khu vực đô thị. Áp lực khổng lồ này đã tạo ra một diện mạo đô thị với mật độ cực cao, hoạt động liên tục 24 giờ mỗi ngày, nơi những tòa nhà chọc trời bằng kính khổng lồ và mạng lưới dày đặc các con hẻm chỉ cách nhau vài mét.



Dân du mục số tại Bangkok: Cuộc sống và Visa DTV - Foto 8

Giao thông đô thị Bangkok: sông, BTS Skytrain, xe ôm và chợ đường sắt



Để vượt qua tình trạng tắc nghẽn mặt đất, hệ thống giao thông mở rộng về mặt vật lý theo ba chiều. Trên mặt nước, sông Chao Phraya và các kênh nội thành hoạt động như những huyết mạch di chuyển khổng lồ. Trên những chiếc thuyền tốc hành của Khlong Saen Saep, hành khách kéo một hệ thống dây thừng để nâng những tấm bạt bên hông nặng nề, bảo vệ mình khỏi những tia nước đen trong khi lướt sát tường nhà. Trên không, BTS Skytrain len lỏi giữa các tòa nhà chọc trời, chạy trên những cầu cạn bê tông cốt thép ở độ cao các tầng trung gian và dừng trên những đường ray kết nối trực tiếp với các trung tâm thương mại. Ở mặt đường, người ta tin tưởng vào sự chính xác đạn đạo của những xe ôm, nhận biết qua áo gile cam có đánh số, len lỏi từng milimet trong dòng giao thông ùn tắc, bên cạnh những chiếc tuk-tuk nổi tiếng được chủ nhân cải tạo mạnh mẽ với đèn LED huỳnh quang và hệ thống âm thanh tùy chỉnh. Ngay cả các khu chợ cũng hòa quyện với cơ sở hạ tầng, như trường hợp chợ đường sắt Maeklong: toàn bộ khu chợ rau quả được xây dựng theo nghĩa đen ngay trên những đường ray đang hoạt động. Khi tiếng còi vang lên, những người bán hàng kéo ròng rọc để thu lại mái che và dịch chuyển hàng hóa chỉ vài centimet, để tàu hỏa đi qua sát cạnh những chiếc giỏ, rồi khôi phục lại khu chợ trong vài giây.



Dân du mục số tại Bangkok: Cuộc sống và Visa DTV - Foto 9

Ẩm thực cực đoan Bangkok: từ Jay Fai (Sao Michelin) đến Boat Noodles

Cơ sở hạ tầng ẩm thực của đô thị này cũng cực đoan không kém, kết hợp nấu ăn đường phố với ẩm thực cao cấp trong một chu kỳ chế biến không ngừng nghỉ trên vỉa hè. Một mặt là việc ăn côn trùng thuần túy ở các khu chợ, nơi tằm, bọ cạp và châu chấu được chiên trong những chảo khổng lồ và tiêu thụ như nguồn protein thông thường; mặt khác là những tinh hoa như Jay Fai, một quán ăn đường phố được trao Sao Michelin, nơi người đầu bếp chế biến những món trứng tráng cua nổi tiếng trên những lò than hồng rực, đeo kính hàn lớn để bảo vệ mình khỏi ngọn lửa. Những truyền thống lịch sử vẫn còn nguyên vẹn: Boat Noodles được phục vụ trong những phần rất nhỏ, di sản từ thời những người bán hàng chế biến chúng trên thuyền đang di chuyển để không làm đổ nước dùng đang sôi, vốn vẫn được làm đặc bằng cách đổ tiết động vật sống vào trong lúc đang sôi. Cách thức phục vụ thường đạt đến mức biểu diễn cơ học. Tại Ka-Tron, những con gà quay được phóng từ một máy phóng kim loại và được một người phục vụ trên xe đạp một bánh bắt lấy giữa không trung, rồi xiên chúng lên một chiếc mũ bảo hiểm có đinh. Đêm xuống kích hoạt những nghi lễ logistics bất di bất dịch, như quy tắc của Jeh O Chula, tạo ra những trại cắm trại thực sự của hàng trăm người trên mặt đường nhựa để thưởng thức món súp chua nổi tiếng của ông chỉ được phục vụ tuyệt đối từ 23:00, hay sự bất động nhiệt động học của Wattana Panich, một nhà hàng nơi một nồi hầm khổng lồ sôi không ngừng và nước dùng gốc của nó chưa bao giờ được thay